Bản ghi chép: Cuộc sống hạnh phúc ở triều Thanh
Phan_47
Giữa đêm mùa thu, bầu trời đầy sao, từng đợt gió mát dịu nhẹ, hiu hiu thổi ám hương lưu động vấn vương cả phòng, một thoáng làm lòng người mê mẩn. Điềm Nhi cảm giác được hai bàn tay phủ trên bờ vai mình, không khỏi khẽ mỉm cười, quay người lại, chui vào trong lồng ngực kia.
Lồng ngực Dận Chân rung rung, hình như là tiếng cười truyền đến, mặc dù Điềm Nhi không biết hắn cười điều gì, nhưng đoán được mười phần là có liên quan đến mình. Hai vợ chồng vuốt ve nửa ngày, Dận Chân bỗng nhiên mở miệng nói tới một chuyện: “Hoằng Đán năm nay cũng đã mười bốn tuổi, nên đến lúc nạp đích phúc tấn rồi.”
Đối với chuyện này, Điềm Nhi tất nhiên là không hề có ý kiến, chuyện này từ mấy năm trước nàng đã bắt đầu để ý, có điều Hoằng Đán là trưởng tử của Dận Chân, mặc dù còn chưa chính thức được phong Thái tử, nhưng tất cả mọi người đối với việc thằng bé sẽ kế thừa ngôi báu, trong lòng đều biết rõ. Cho nên đích phúc tấn này, không phải là chuyện Điềm Nhi mẫu thân này có thể quyết định, tất cả đều phải xem ý tứ Dận Chân.
“Không biết Hoàng thượng nhìn trúng cách cách nhà ai?”
“Việc này không vội!” Dận Chân trầm giọng nói: “Đợi sau khi kết thúc đợt tuyển tú này...”
Nghe thấy hai chữ “tuyển tú”, gương mặt Điềm Nhi lập tức trương dài ra, cũng không chui vào trong lòng ai đó nữa, vặn vẹo thân mình xoay cái ót ra ngoài.
Dận Chân bỏ sắc mặt xuống, hù nói: “Nhi tử cũng sắp thành thân rồi, sao còn giở loại tiểu tính tình này nữa!”
Điềm Nhi cứng cổ nhất dịnh không lên tiếng.
Sau một lúc lâu, Dận Chân bất đắc dĩ thở dài: “Được rồi, trẫm cũng đã sủng nàng nhiều năm như vậy rồi, có tiếp tục sủng cũng chẳng sao.”
Tấm lưng tuyết trắng của Điềm Nhi cứng đờ, sau một lúc lâu, mới lề mà lề mề quay lại, lắp bắp nói: “Thần, thần thiếp không có ý đó...”
Nhìn thê tử ngoài miệng nói không có ý đó, nhưng mà khóe miệng lại vểnh lên thật cao, Dận Chân thật sự không biết đến tột cùng mình bị trúng ma chướng gì, đã mười mấy năm nhưng thật sự chỉ thủ một mình nàng, ngay cả bây giờ quay đầu ngẫm lại, cũng hơi cảm thấy không thể tin được.
Thân mình nhỏ đầy đặn của Điềm Nhi mình nhắm thẳng trên người nam nhân mà cọ xát, nom dáng vẻ lấy lòng của nàng, Dận Chân không khỏi lắc đầu cười, bỏ đi, bỏ đi, đời này cứ sống như vậy thôi.
Cũng đã rất tốt rồi.
Như thế, Ung Chính năm thứ năm, ngày mùng 10/3, hoàng thất Mãn Thanh lại một lần nữa bắt đầu kỳ tuyển tú mới.
Nhưng điều khiến cho chúng triều thần thất vọng là, lần này, Hoàng thượng vẫn không có ý định sung nạp hậu cung, bất quá cũng chỉ định tiểu thư đích xuất (con vợ cả) nhà Phú Sát, làm đích phúc tấn của Đại a ca Hoằng Đán.
Ngày đại hỉ được định vào năm sau.
Cảm tạ trời đất, sau nhiều năm, rốt cuộc hoàng gia cũng có hỉ sự rồi.
Chúng đại thần vỗ tay chúc mừng, một khi Đại a ca thành thân, đó là dấu hiệu chính thức trưởng thành, có thể tham dự việc triều chính.
Chương 100: Điệp vong
“Ngạch nương có thích không?”
Điềm Nhi nhìn cái đồng hồ quả lắc cao bằng một người lớn trước mắt, không khỏi yêu thích nhìn ngắm một chút, cười hỏi: “Lại lôi được từ đâu ra vậy?”
Hoằng Lịch đắc ý nhướn mày, cũng không trả lời vấn đề của mẫu thân, chỉ nói: “Ngạch nương thích là tốt rồi, đợi lát nữa bảo Tiểu Hỉ Tử tìm chỗ kê, để cho ngạch nương tùy thời tùy chỗ đều có thể nhìn thấy!”
“Con thằng bé này từ nhỏ đã thích mấy thứ đồ của người Tây phương.” Điềm Nhi nhìn hắn, cười nói: “Cẩn thận lại bị a mã con thuyết giáo.”
Hoằng Lịch bày ra sắc mặt ‘con mới không sợ’, dương dương đắc ý nói: “Ngạch nương chờ xem, một ngày nào đó nhi tử sẽ đích thân đi đến bên kia đại dương nhìn xem...”
Đối với hùng tâm tráng chí của nhi tử, Điềm Nhi nhướn mày không bình luận, hiện tại Đại Thanh thực hiện ‘hải cấm’, Hoằng Lịch muốn “xuất ngoại” ha ha, chỉ có thể đợi mà thôi.
Hai mẹ con cười nói một lúc, Điềm Nhi mới liếc hắn hỏi: “Nói đi, lại có chuyện gì muốn tới cầu Bổn cung?”
Hoằng Lịch ngượng ngùng vặn vẹo vài cái, bị ánh mắt hối thúc của mẫu thân, rồi mới lên tiếng: “Kỳ thật không phải chuyện của con, là chuyện của Nhị thâp cửu thúc...”
Điềm Nhi nghe vậy không khỏi sửng sốt.
“Ngạch nương cũng biết, con và Dận Sướng giao tình vô cùng tốt...” Hoằng Lịch lắp bắp nói: “Thúc ấy nghe nói ngạch nương bệnh nặng, có khả năng là sắp không qua khỏi, cho nên muốn cầu ngài mở một mặt lưới*, cho phép thúc ấy gặp mặt một lần.”
(*mở một mặt lưới: thành ngữ, xin khoan dung mở một lối thoát)
Đối với chuyện Niên Tiểu Điệp bệnh nặng, Điềm Nhi cũng có nghe thấy, thân là một trong những người chủ yếu gây ra trận phong ba mấy năm trước, Niên Tiểu Điệp tất nhiên cũng không dễ dàng được bỏ qua, chẳng qua xuất phát từ suy tính nào đó, Dận Chân cũng không lập tức lấy mạng của nàng, hơn nữa khi đó tinh thần của nàng dường như xuất hiện bệnh xấu gì đó, sau cùng kết quả cũng chỉ bị giam cầm mà thôi.
Đương nhiên, nguyên nhân Điềm Nhi lại có thể nhớ rõ như vậy, là vì mấy ngày trước, có người bẩm báo lại, Niên Tiểu Điệp điên cuồng yêu cầu gặp nàng, Điềm Nhi thân là Hoàng hậu sao có thể đi gặp một kẻ điên điên khùng khùng, tâm thần không tỉnh táo được, tất nhiên yêu cầu này hoàn toàn bị bỏ qua.
“Ngạch nương!” thấy Điềm Nhi lâm vào trầm tư, Hoằng Lịch không khỏi có chút gấp gáp kêu một tiếng, hắn cũng đã bảo đảm với Dận Sướng nhất định sẽ cầu xin được ý chỉ.
“Được rồi!” thấy nhi tử vẻ mặt nóng vội, Điềm Nhi không khỏi gật đầu: “Một lát nữa bảo Phỉ Thúy cầm Phượng chỉ của bổn cung, dẫn Thập cửu đệ đi thăm ngạch nương của đệ ấy đi.”
“Nhi tử thay mặt Dận Sướng tạ ơn Hoàng ngạch nương.” Hoằng Lịch hết sức vui mừng nói.
“Thế nào, thế nào rồi?” Hoằng Lịch vừa ra khỏi Khôn Ninh cung, không bao lâu, đã bị một người chờ ở đó từ sớm ngăn lại, đó là một tiểu nam hài tuổi đã **, dáng dấp trông thập phần nhã nhặn, kéo tay áo Hoằng Lịch, ngay tại chỗ luôn miệng hỏi.
(**: chỗ này tác giả để vậy, theo mình nghĩ có lẽ là tuổi gần phát dục, vì bị dính chữ “dục” nên mới bị mất chữ, có lẽ vậy, dù sao tuổi cũng xấp xỉ Hoàng Lịch thôi)
“Nói bằng thừa, bản a ca đã ra tay, tất nhiên là mã đáo thành công rồi.” Hoằng Lịch như con gà trống choai choai, kiêu ngạo giương cổ lên.
Dận Sướng nghe vậy trên mặt lộ vẻ vui mừng, nhưng vừa nghĩ, sắp được nhìn thấy thân mẫu đã lâu không gặp, trên khuôn mặt nho nhỏ không khỏi xuất hiện vẻ u buồn.
Hoằng Lịch thấy vậy không khỏi sinh lòng thương tiếc, hắn vậy mà biết được cuộc sống trước kia của Dận Sướng trôi qua thế nào, không khỏi nói: “Như ta nói, ngươi chẳng thà đừng gặp, nữ nhân kia căn bản cũng không xem ngươi là con, cũng không thử nhớ lại trước đây bà ta đã đối xử với ngươi thế nào, hà tất phải...”
Trên mặt Dận Sướng lộ ra tia bi thương, đôi con ngươi cũng nhanh chóng ảm đạm xuống.
Hoằng Lịch khụ khụ hai cái ngừng miệng: “Được rồi, bây giờ chúng ta đi tìm Phỉ Thúy.” hắn vỗ vỗ bộ ngực: “Yên tâm, còn có ta đi cùng ngươi!”
Thế là, hai người tìm được Phỉ Thúy, một đường thẳng hướng đi đến một góc tây bắc của hoàng cung, chuyện Niên Tiểu Điệp cùng Thập Tứ a ca tư thông cấu kết không hề được che giấu, đã sớm dương dương sái sái truyền ra ngoài, chẳng qua e ngại vì uy nghiêm hoàng gia, không có người dám công khai nghị luận mà thôi. Nghĩ lại cũng vì thế mà điều kiện chỗ ở của Niên Tiểu Điệp, tất nhiên là không được tốt, cơ hồ gần ngang như lãnh cung.
Đi đến trước một tòa thiên điện cực kỳ tan hoang rách nát, Hoằng Lịch cau mày lên tiếng gọi: “Người đâu?”
Rất nhanh có một ma ma thô sử chạy ra, Hoằng Lịch không kiên nhẫn chỉ tay ra trước: “Bản a ca phụng mệnh hoàng ngạch nương, mau mở cửa ra.”
Ma ma kia vội cúi đầu vâng dạ, lấy một xâu chìa khóa từ trên cổ ra mở cửa: “Bên trong rất lụp xụp, hai vị a ca nhớ để ý dưới chân.”
Hoằng Lịch liếc nhìn Dận Sướng có chút thất hồn lạc phách, đối phương lắc lắc đầu, nhẹ giọng nói: “Ta muốn tự mình đi.”
“Cẩn thận một chút, có gì không ổn thì cứ kêu một tiếng.”
“Ừ!”
Dận Sướng hít một hơi thật sâu, nhấc chânbước vào, ngay lập tức, một làn bụi đất sặc người quét vào xoang mũi, không gian bên trong thật ra rất lớn, nhưng đổ nát tan hoang khủng khiếp, khắp nơi đều là tro bụi mạng nhện, có chừng vài cái bàn tách trà cũng rơi đổ đầy đất, một vài thứ trông như cơm thừa gì đó dính sền sệt trên mặt đất, rất nhiều ruồi nhặng ong ong bay qua lại nhặng xị, vừa nhìn mà khiến cho người ta thấy ghê tởm.
Bất chợt, một thanh âm khàn khàn già nua từ trong một góc âm u ẩm thấp truyền đến: “Là ai, là ai đến đây?”
Dận Sướng thân người run bắn, chậm rãi đi tới, liền thấy được một lão phụ co ro trong góc phòng, nàng mái tóc hoa râm xõa rũ rượi, hai má gầy lõm vào, hốc mắt hãm sâu, xương gò má lại nhô thật cao, khoác trên người một bộ y phục nhìn không ra màu sắc, trên chân cũng không đi giày, tất cả đều là rách toạc khô nẻ.
Thấy mẫu thân như vậy, Dận Sướng trong lòng ngũ vị tạp trần, sau một lúc lâu, mới khàn khàn gọi một tiếng: “Ngạch nương, là con.”
“Ngạch nương?” Niên Tiểu Điệp như thể không hiểu ngoẹo đầu, rồi sau đó trên mặt đột nhiên hiện vẻ hưng phấn, nàng kích động lớn tiếng kêu lên: “Nhi tử, đúng á, ngươi là con ta...”
Dận Sướng cho là Niên Tiểu Điệp nhận ra hắn, bất giác cảm xúc bắt đầu tuôn trào, lại đi về phía trước vài bước, hắn vừa ngồi xuống, Niên Tiểu Điệp liền vươn đôi bàn tay dơ bẩn khô gầy gắt gao bắt được cánh tay Dận Sướng, vội vàng hỏi: “Con ngoan, a mã con đâu rồi, a mã con có tới không?”
“...”
Thấy Dận Sướng trầm mặc không nói, Niên Tiểu Điệp hiểu được gật gật đầu, cười nói: “Ngạch nương hiểu, ngạch nương hiểu mà, a mã con là hoàng đế, chàng bận rộn chính sự không có thời gian đến thăm bổn cung, bổn cung cũng hiểu.”
“Ngạch nương...” Dận Sướng mấp máy môi, như muốn nói gì đó, nhưng lời nói kế tiếp của Niên Tiểu Điệp lại như là một thanh gậy gỗ, đập vào tim hắn vỡ nát.
“Con ngoan, cũng đừng làm ra bộ dạng chán chường như vậy.” Niên Tiểu Điệp ôn nhu sờ sờ đầu Dận Sướng: “Con là con trai của Dận Chân, là Thái tử, là Thái tử của triều Đại Thanh, phải đảm đương gánh vác tránh nhiệm, a mã con không thích nhất là con trai chảy nước mắt, mau thu vào...”
Dận Sướng lúc này mới biết, nguyên lai mẫu thân của hắn thật sự đã điên rồi.
“Tại sao!!” Dận Sướng quả thật rất muốn nắm lấy hai vai Niên Tiểu Điệp mà rống to hỏi một câu: Tại sao chứ!!!!
Ngay từ nhỏ, ngạch nương đã chán ghét hắn, đối với hắn chưa từng có một giây phút nào ôn nhu, giống như trong mắt bà mình chính là tang vật của việc xấu xa gì đó, không có mẫu thân kề bên chăm sóc chở che, ở trong nơi thâm cung này ngay cả đám thái giám cung nữ cũng có thể ức hiếp hắn, mãi đến càng về sau, chuyện xấu của mẫu thân bị vạch trần, chính mình lại càng bị người khinh bỉ đến tận xương cốt, thậm chí có lời đồn nói, hắn căn bản không phải là con của tiên hoàng, là đứa con hoang.
Dận Sướng nghiến răng, nỗi thương xót Niên Tiểu Điệp vừa rồi, hoàn toàn chuyển hóa thành hận ý cuồn cuộn.
Hắn hận mẫu thân không biết liêm sỉ, tư thông vụng trộm với người khác. Hắn càng hận hơn mẫu thân không quan tâm hắn, đối xử với hắn không bằng mèo chó.
“Ngạch nương đã nhớ nhầm rồi!” Dận Sướng hung dữ nói: “Hoàng a mã của nhi thần là Đại Diễn hoàng đế Ái Tân Giác La. Khang Hy, hôm nay vị Ái Tân Giác La. Dận Chân kia là ca ca của nhi thần. Còn nữa, ngài cũng không phải là Hoàng hậu, đương kim Phượng tọa là Nữu Hỗ Lộc Hoàng hậu, nàng ta mới đúng!”
“Nữu Hỗ Lộc? Không! Ả ta không phải, ả ta không phải là Hoàng hậu, ả chính là kẻ cắp, là kẻ cắp!” trên mặt Niên Tiểu Điệp dần hiện ra nụ cười cổ quái, như điên như dại hét lên: “Giết nó, bổn cung phải giết tên trộm cắp kia, phải ngũ mã phanh thây, phải băm vằm thịt nó, rồi đem làm nhân bánh bao quăng cho chó ăn!! Ha ha ha... .”
“Điên rồi, đã điên thật rồi!” Dận Sướng nhìn nữ tử trước mắt không thể chán ghét, trong ánh mắt đầy ắp thống hận, cảm giác thất vọng thật sâu vẫn không thể tránh khỏi mà tràn ra, mãi đến tận phút cuối cùng, ở trong lòng mẫu thân vẫn không có một chút tình nghĩa gì với đứa con trai này của nàng.
Niên Tiểu Điệp điên cuồng cười một hồi thật lâu, sau đó thở hồng hộc, mặt lộ vẻ tro tàn, nàng hung hăng thở dốc, tiếp theo ho kịch liệt.
Dận Sướng không muốn nhìn thấy nữa, hắn đứng lên, nghiêng ngả lảo đảo toan chạy ra ngoài.
“Đừng đi, đừng đi a!” trong đôi mắt đục ngầu của Niên Tiểu Điệp, lưu chảy ra thần sắc nôn nóng, nàng bò dậy từ trên tấm đệm bẩn thỉu, vươn tay túm lấy vạt áo Dận Sướng.
“Dận Chân, Dận Chân, chàng đừng đi a!” Niên Tiểu Điệp không ngừng mê sảng nói: “Ta yêu chàng, ta yêu chàng, ta yêu chàng... Không! Không! Ta không yêu chàng! Ta hận chàng! ... Ô ô... Cha mẹ, con nhớ mọi người, con muốn về nhà, con sẽ nghe lời, sẽ chăm chỉ đi học, sẽ không bao giờ mơ tưởng đến xuyên không gì nữa... không bao giờ nữa... con muốn về nhà.”
Dần dần, âm thanh dần tắt lịm không còn một tiếng động.
“Không sao chứ?” Hoằng Lịch một phen tiếp được Dận Sướng như muốn té ngã, nhìn khuôn mặt nhỏ thất thần kia, không khỏi đau lòng thở dài nói: “Đã sớm nói với ngươi nữ nhân kia đã bị điên...”
“Hoằng Lịch, nàng đi rồi.” Từng giọt từng giọt nước mắt lăn ra từ trong vành mắt Dận Sướng, cuối cùng biến thành khóc nấc đến tê tâm liệt phế.
Trên mặt Hoằng Lịch xuất hiện vẻ bối rối, do dự vươn tay, vỗ vỗ đầu nhân nhi trong lòng, dụ dỗ: “Không sao a, không sao a. Còn có ta đây... .” (nghi ngờ đam mỹ, khụ khụ, mình cũng thật bậy bọa hết sức ;))))
Tin Niên Tiểu Điệp qua đời, không bao lâu liền truyền đến tai Điềm Nhi.
“An táng cẩn thận đi.” Nàng nhẹ giọng phân phó: “Quyền đương thì cứ theo phân thượng của Thập cửu a ca.”
Nàng ta chết thê lương như vậy, hơn phân nửa vẫn là ý của Dận Chân, có lẽ hắn muốn hành hạ Niên Tiểu Điệp đến chết.
Vì thế, cùng với một bộ quan tài đơn bạc, Niên Tiểu Điệp được hạ táng, còn về phần chôn cất ở đâu, Điềm Nhi cũng không hỏi tới, cũng không cần phải hỏi. Nàng là thê tử của Dận Chân, là Hoàng hậu của triều Đại Thanh, mà nữ nhân kia... sẽ có ai còn nhớ tới chứ?
***
MTY: chương này sai chính tả nhiều quá, “sủng” mà ghi là “tung”, “căn bản” mà ghi là “cùng bản”, “Niên Tiểu Điệp” mà là “Niên Hạ Điệp”v.v... (ý mình là bản tiếng Trung ý), làm mình dịch hoài không ra được. L((
Chương 101: Đại hôn
Ung Chính năm thứ sáu, ngày 14/5, ngày đại cát, thích hợp chuyện cưới hỏi.
Điềm Nhi mở mắt, cất giọng gọi: “Phỉ Thúy!”
“Chủ tử...” Phỉ Thúy cước bộ vội vã đi tới, thấy Điềm Nhi nửa ngồi trên giường, không khỏi cười nói: “An tâm, bây giờ mới đến canh bốn thôi ạ.”
“Không được. Bổn cung nói sao cũng không ngủ được.” Điềm Nhi lắc lắc đầu: “Đỡ ta đứng lên đi.”
“Nô tỳ xem ra, là do ngài quá hưng phấn đó thôi.” Phỉ Thúy cười trách nói, nghe lời đi tới.
“Sao có thể không hưng phấn a, đây là lần đầu tiên bổn cung cưới con dâu.” Điềm Nhi lắc đầu, có chút thở dài nói: “Nói cũng kỳ quái, bộ dạng lúc Tám Cân mới sinh ra, thỉnh thoảng còn hiện lên trước mắt ta, nhưng chớp mắt một cái đã sắp nạp đích phúc tấn rồi, thời gian trôi qua thật nhanh a. Chớp mắt bổn cung cũng già đi rồi!”
“Nương nương nói vậy là khiêm tốn rồi” Phỉ Thúy khẽ cười, trêu nói: “Nô tỳ vậy mà chưa từng thấy lão nhân nào có tướng mạo xinh đẹp như ngài a.”
Điềm Nhi nghe xong không khỏi cười cười, đoạn nói: “Đúng rồi...” Nàng tựa như nhớ tới cái gì vội nói: “Kêu Tiểu Hỉ Tử đi Dục Khánh cung nhìn xem Hoằng Đán đã dậy chưa, tuyệt đối không được lầm canh giờ, còn nữa, nhất định phải để cho Hoằng Đán ăn một ít, ngày hôm nay thế mà không thể có thời gian rảnh mà cũng không có thời gian rảnh cho hắn ăn cơm đâu.”
“Vâng! Nô tỳ bây giờ sẽ đi dặn Hỉ công công.”
Hôm nay là ngày đại hỉ của trưởng tử, tất nhiên là Điềm Nhi phải tỉ mỉ ăn diện một phen, trình độ long trọng phỏng chừng cũng chỉ thua thời điểm phong hậu năm đó, nàng bên này vừa ăn mặc trang điểm thỏa đáng xong, bên kia đã có thái giám hô lên the thé: “Nhị a ca đến, Tam a ca đến, Tứ a ca đến, Ngũ a ca đến, Hòa Nhạc công chúa đến, Gia An công chúa đến...”
“Mấy đứa này vậy mà kéo đến cùng một lúc.” Điềm Nhi bật cười vài tiếng, được Phỉ Thúy nâng đỡ, đi đến tiền điện.
“Nhi thần thỉnh an Hoàng ngạch nương, ngạch nương thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế.”
Nhìn đám con cái trước mắt, Điềm Nhi mặt mày đều ẩn hiện vẻ hạnh phúc, cười nói: “Hôm nay đến thật sớm a.”
Hoằng Thì lập tức cười đáp lời: “Hôm nay nhưng mà ngày đại hỉ của đại ca, chúng nhi thần dám đến muộn sao?”
“Đúng vậy ạ!” Hoằng Quân cũng không nhịn được cười đùa nói: “Nhị ca vậy mà hưng phấn, cả đêm hôm qua cũng không ngủ, cứ thao thao chuyện hôm nay.”
“Nhị ca đó là hâm mộ chứ sao.” Hoằng Lịch không chút do dự vạch trần nói: “Ngạch nương, ngài mau chỉ cho huynh ấy một người, đừng để cho nhị ca sốt ruột a.”
“Hai người các ngươi nói gì đấy!” gương mặt Hoằng Thì chớp mắt ửng đỏ lên: “Ngạch nương, đừng nghe bọn chúng nói lung tung.”
“Hì hì... Đỏ mặt kìa.” Một thân triều phục công chúa màu đỏ thẫm, Hòa Nhạc cười rất chi là đắc ý.
Điềm Nhi nhìn một màn trước mắt, không khỏi vui cười đến ngã trái ngã phải, cặp long phượng thai, Hoằng Bình và An An thấy thế cũng đi tới gần, làm nũng gọi ngạch nương, ngạch nương liên thanh.
Mấy mẹ con đang cười nói vui vẻ náo nhiệt, bên ngoài lại có người báo: “Đại a ca giá đáo ——.”
Điềm Nhi nghe vậy bất giác tinh thần chấn động, hai tròng mắt nhìn ra ngoài, chỉ thấy một vị thiếu niên lang thân thẳng tắp, long hành hổ bộ mà đến. Hắn một thân mãng bào hoàng tử sắc kim hoàng, thắt lưng mang bạch ngọc bội, chân mang giày ô vân, một thân khí độ tao nhã. Đi tới trước người Điềm Nhi, Hoằng Đán vung tay áo lên, quỳ gối xuống đất, cất cao giọng nói: “Nhi thần Hoằng Đán thỉnh Hoàng ngạch nương kim an.”
Điềm Nhi nhìn thiếu niên sáng sủa trước mắt, trong lúc nhất thời cảm xúc sôi trào, đứa bé kia ngày nào còn được nàng bảo hộ dưới cánh chim nay đã cao lớn, những ngày sau liền giang rộng hai cánh, thỏa thích bay liệng rồi!
“Hảo hảo hảo, con ta mau đứng lên!” Điềm Nhi hai mắt rưng rưng, tự mình đỡ nhi tử dậy.
“Hoàng ngạch nương...” Hoằng Đán khẽ kêu một tiếng.
“Không sao.” Điềm Nhi cầm khăn tay chấm khóe mắt, nức nở nói: “Ngạch nương chỉ là quá vui mà thôi.”
Hoằng Đán nán lại đây một lát, liền bị Điềm Nhi thúc giục đi, đám anh em Hoằng Thì là đệ đệ ruột của hắn, tất nhiên là cùng đi theo đón dâu, Điềm Nhi liền dẫn Hoằng Bình và hai nữ nhi lưu lại Khôn Ninh cung.
Trưởng tử của Hoàng hậu nương nương nạp đích phúc tấn, đó là thiên đại hỉ sự mọi người tất nhiên là phải tiến đến chúc mừng, bởi vì Dận Chân chỉ chịu thủ mỗi một ‘cây đại thụ’ Điềm Nhi này, vì thế ngoại trừ Tống thị phải lết thân mình bệnh lâu đến góp vui ra, Điềm Nhi còn cố ý mời vài vị Thái phi trong cung đến đây tọa trấn, trừ những người đó ra, mẹ Điềm Nhi, chị dâu, còn có phúc tấn Hằng thân vương và phúc tấn Di thân vương (Ngũ + Thập Tam phúc tấn) thân thiết với nàng tất nhiên cũng kính bồi thượng tọa. Chúng nữ quyến cả điện cười cười nói nói, quả thực là vô cùng náo nhiệt. Đối với đủ lời khen nịnh của mọi người, Điềm Nhi tâm tình vui vẻ cũng cười đối lại, vui vẻ cười lớn đến mặt mày hớn hở.
Tống thị ngẩng đầu liếc nhìn Điềm Nhi duyên dáng sang trọng trên Phượng tọa cười nói, lại nhìn đến ba đứa con vây quanh nàng, lặng lẽ thở dài, đến hôm nay, ngay cả khí lực ghen ghét nàng cũng không còn, nhớ lại Lý thị mấy năm trước chết trong lãnh cung... Nàng cúi đầu ho khan hai tiếng, trong ánh mắt hiển lộ ánh yên bình mà đờ đẫn.
Cả Tử Cấm thành, nơi nơi giăng đèn kết hoa, không khí vui mừng rộn rã, đến giờ lành, Phú Sát. Tú Nghi ngồi lên đại kiệu tám người khiêng, một đường đi qua tổng quản phủ Nội vụ, tham lĩnh Kinh Kỳ Vệ, một đám người hộ vệ, tiền hô hậu ủng thẳng hướng hoàng cung, bách tính vây xem hoan hô rung trời, Hoằng Đán ngồi trên con ngựa cao to cười đến khí thế hăng hái.
Bởi vì theo tập tục của người Mãn, ngày thành thân cô dâu không cần gặp cha mẹ chồng, ngày kế mới có thể đến thỉnh an. Nên Điềm Nhi ở lại Khôn Ninh cung, liền cùng một đám mệnh phụ hoàng thân chậm rãi đi đến Thái An điện, nơi đó còn có một bữa yến hội long trọng đang chờ.
Một đêm phồn hoa tất nhiên không cần nhiều lời, lại qua ngày hôm sau, sắc trời quang đãng. Điềm Nhi vì hôm qua uống có hơi nhiều, nên hôm nay có hơi nhức đầu. Giương mắt nhìn đồng hồ quả lắc dựng cách đó không xa, liền bị hù nhảy dựng lên, vội vã kêu người tới.
“Nhà Hoằng Đán đã đến đây rồi? Ngươi cũng thật là, tại sao không đánh thức bổn cung.” Điềm Nhi trách cứ nói.
“Là Đại a ca không cho.” Phỉ Thúy vừa nhỏ giọng nói, vừa tay chân lanh lẹ đỡ nàng dậy.
Đợi sửa soạng ổn thỏa xong xuôi, lại phế đi gần nửa canh giờ. Lúc này Điềm Nhi mới đi ra trước, vợ chồng Hoằng Đán trong chính điện thấy nàng đi ra, vội đứng dậy tiến lên hành lễ. Điềm Nhi ngồi phía trên nhận lễ ba quỳ ba lạy của Hoằng Đán, lại nhận lễ bốn quỳ sáu lạy của Tú Nghi, đợi sau khi kết thúc lễ, Phỉ Thúy lại bưng tới một khay trà gỗ lim, bên trên đặt một chén trà sứ men xanh. Sớm đã có cung tỳ đặt một chiếc nệm hương bồ trước người Tú Nghi.
Một thân triều phục hoàng tử phúc tấn, Tú Nghi quỳ xuống nhận lấy chén sứ men xanh, nhìn Điềm Nhi có chút ngượng ngùng nói: “Con dâu mời Hoàng ngạch nương uống trà.”
“Được được được!” Điềm Nhi cười nhận lấy chén trà, sau khi nhấp một ngụm, nhìn đôi vợ chồng nhỏ trước mắt, có chút cảm khái nói: “Sau này Hoằng Đán liền do con chiếu cố, bổn cung hy vọng hai vợ chồng con có thể hòa thuận vui vẻ, Hoằng Đán tính tình hơi nóng nảy, các con phải nhường nhịn lẫn nhau nhiều hơn, đã là vợ chồng thì không thể so bì...” Điềm Nhi ánh mắt lộ vẻ thoải mái, nói dông dài một lúc lâu, mãi đến khi Hoằng Đán bên cạnh vờ ho khan hai tiếng, mới có ý định dừng lại.
Làm tân nương Phú Sát. Tú Nghi lúc này mặt đã đầy hoa đào, nhưng trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm, Hoàng ngạch nương trì hoãn mãi mới tiếp kiến họ, nàng còn tưởng rằng... nhớ lại vừa rồi lúc đến Dưỡng Tâm điện thỉnh an Hoàng thượng, Hoàng thượng có nói, bảo bọn họ trễ một chút hãy đến Khôn Ninh cung, có lẽ đã sớm đoán được.
Phú Sát. Tú Nghi ngẩng đầu nhìn nữ tử trên phượng tọa thoạt nhìn chỉ mới 26 – 27 tuổi, chuyện Hoàng hậu nương nương độc chiếm tâm đế, cả thiên hạ đều biết. Bản thân nàng cũng không cầu gì khác, chỉ nguyện trượng phu đối với nàng, có thể có được một phần mười tâm tư của đương kim vạn tuế, nàng đã hài lòng rồi.
Như cảm giác được ánh mắt của thê tử, Hoằng Đán đưa qua một chút ánh mắt trấn an, khẽ mỉm cười một cái. Phú Sát. Tú Nghi gương mặt lập tức ửng hồng, rõ ràng đến mức Điềm Nhi ở phía trên cũng nhìn thấy, trong lòng liền biết đôi vợ chồng mới cưới này có lẽ cũng thấy vừa ý với nhau, không khỏi thở một hơi nhẹ nhõm thật to.
Đem chén trà cầm trên tay đặt trở lại trong khay, lập tức liền có người đưa lên một chiếc hộp dài. Điềm Nhi tự tay mở ra, từ bên trong lấy ra một chiếc vòng tay bạch ngọc, yêu quý vuốt ve thân vòng một cái, Điềm Nhi mỉm cười nói: “Đây là do vạn tuế gia thưởng lúc bổn cung được gả vào phủ Ung vương năm xưa, hôm nay liền tặng lại cho con.”
Trông vẻ mặt Hoàng hậu nương nương liền biết chiếc vòng tay này nhất định là vật quý giá luyến tiếc, sau khi Tú Nghi tạ ơn, bèn cẩn thận nhận lấy, đeo vào cổ tay trắng của mình.
Không bao lâu sau, toàn bộ hành lễ xong, Điềm Nhi giữ hai vợ chồng lại ăn trưa, đám Hoằng Thì cũng giúp vui chạy vội tới, mở miệng là gọi một tiếng hoàng tẩu, làm Tú Nghi thẹn thùng đỏ hết cả mặt, lại ba ngày sau, Hoằng Đán dẫn cô dâu lại mặt, Phú Sát phủ đối đãi long trọng, cứ thế, đợi hết tháng năm, Hoằng Đán được Dận Chân ban cho công vụ, bắt đầu chính thức bước vào triều đình.
Hôn sự của đại nhi tử đã thành, Dận Chân liền dẫn Điềm Nhi trở về Viên Minh viên, lại qua ba tháng sau, trong kinh thành xảy ra tai hoạ, rồng đất cựa mình, tạo thành địa chấn trên quy mô rất lớn, dù ở trong Viên Minh viên, Điềm Nhi cũng bị ảnh hưởng đến, ở trong cơn chấn động bị ngăn tủ đập trúng lưng, nếu không có bọn hạ nhân liều chết che chở nàng, nói không chừng đã mất mạng ngay tại chỗ, nhưng cho dù như vậy, cũng đã khiến nàng hôn mê suốt bốn ngày, lúc mở mắt ra, cảm thấy đã như cách mấy đời.
Việc này cũng khiến hai vợ chồng Dận Chân cảm giác được cái gì gọi là sinh mệnh vô thường, vì thế sau khi xử lý tốt đủ mọi công việc hạng mục sau tai họa động đất, đã là mùa xuân ấm áp của năm sau, Dận Chân thay đổi ngày xưa bận rộn không ngừng nghỉ, quyết định dẫn Điềm Nhi đi Giang Nam du ngoạn. Thế là, để lại mỗi Hoằng Đán trong kinh thành, bọn họ mang theo mấy đứa con còn lại lên thuyền đến Giang Nam.
Đây là lần đầu tiên trong đời Điềm Nhi được ngồi trên một con thuyền lớn như vậy, vì thế hoàn toàn không ngờ rằng mình thế nhưng sẽ có tình trạng “say sóng”, dọc theo lộ trình thế mà khổ nàng, đừng nói thưởng thức Kinh Hàng Đại Vận Hà (kênh Đại Vận Hà) bao la tráng lệ, cả người nàng cũng sắp thành chiếc lá bị sương vùi dập, chỉ có thể lừ đừ ũ rũ nằm bẹp trên giường, bất quá tục ngữ nói đúng, mỹ nhân dù bị bệnh cũng chính là Tây Thi ôm ngực, có một phen mỹ thái đặc biệt, Dận Chân nghĩ, nha đầu này bình thường hoạt bát ríu ra ríu rít, nay ngược lại an phận hiền lành hẳn, lỗ tai mình thật ra cũng được thanh tịnh không ít, vừa nghĩ như thế, không khỏi tâm tình thật tốt, đối với Điềm Nhi thương tiếc vô cùng, khiến nàng cảm động không thôi a, dứt khoát, như Tiểu bạch hoa* trực tiếp chui vào lòng hắn. (Điềm Nhi bệnh yếu ớt trông như tiểu bạch hoa)
Sau đó, một đường đi đi dừng dừng, đợi đến hơn hai mươi ngày sau, đoàn người Dận Chân rốt cuộc đã tới Giang Nam, Tô Châu.
Chương 102: Tìm chết
Giang Nam Tô Châu, phủ Chế Tạo.
(*Chế tạo: giống như quan cai quản đứng đầu một châu, chắc vậy, tìm hoài không ra, chưa bao giờ nghe thấy chức quan này)
“Nương nương, nội quyến phủ Chế tạo cùng với nội quyến của chúng quan viên tam phẩm ở Tô Châu đã ở bên ngoài chờ chỉ.”
“Biết rồi.” Điềm Nhi gật gật đầu, được Phỉ Thúy Truy Nguyệt dìu đứng dậy: “Đám Hoằng Thì chạy đi đâu chơi rồi?”
“Hồi bẩm nương nương mấy vị a ca gia và công chúa đã đi dạo phố rồi ạ.”
“Mấy đứa tiểu hỗn đản này!” Điềm Nhi có chút nghiến răng mở miệng nói: “Cứ thế mà quăng luôn ngạch nương của bọn chúng, mình thì chạy ra ngoài đi chơi, thật sự là quá bất hiếu!”
Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian